Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ
Lần đầu tiên phải nhờ đến sách để cứu lấy bản thân.Cũng là lần đầu tiên đọc ngấu nghiến một câu truyện chữ ở trên mạng từ sáng sớm cho đến trưa.Tôi tìm thấy mình,tìm thấy một phần nào đó của tuổi thơ mình.Một chút gì đó,tôi cảm thấy mình thoát qua cơn khủng hoảng của những con số.Tôi ít đọc truyện,cả truyện tranh và truyện chữ.Truyện chữ duy nhất tôi đọc là truyện của Nguyễn Nhật Ánh.Từ bé thấy anh chị đọc "Kính vạn hoa",cũng tập tành đọc,nhưng hồi đó nhỏ tí,đọc thì chữ được chữ mất...Bây jờ mới lớn,mới hiểu,mới bik đọc và thẩm thấu tất cả...nhưng lại ko nhiều
Ở một nơi nào đấy xa xôi
Có thành phố
như giấc mơ
im ắng.
Đầy bụi bám.
Một dòng sông phẳng lặng.
Một dòng sông nước
như gương
lờ trôi...
Ở một nơi nào đấy xa xôi
Có thành phố,
ngày xưa,
có thành phố
Nơi rất ấm,tuổi thơ ta ở đó
Từ rất lâu
đã từ lâu
trôi qua...
Đêm nay tôi bước vội khỏi nhà.
Đến ga
xếp hàng mua vé.
"Lần đầu tiên trong nghìn năm,
Có lẽ,
Cho tôi xin một vé
đi Tuổi thơ.
Vé hạng trung-
Người bán vẽ hững hờ
Khe khẽ đáp:
Hôm nay vé hết!-
Biết làm sao!
Vé hết,biết làm sao!
Đường tới tuổi thơcòn biết hỏi nơi nào?
Nếu ko kể
đôi khi ta tới đó
Qua trí nhơ
Của chúng ta
Từ nhỏ...
Thành phố tuổi thơ
thành phố chuyện thần kỳ
[...]
Ôi thành phố Tuổi thơ-
bài ca ngày nhỏ
Chúng tôi hát-
Xin cảm ơn điều đó!
Nhưng chúng tôi ko trở lại.ĐỪng chờ!
Trái đất nhiều đường.
Từ thành phố Tuổi thơChúng tôi lớn,
đi xa...
Hãy tin!
Và thứ lỗi!
.........Từ thành phố tuổi thơ,chúng ta đang lớn,đi xa,đi trên những con đường trải dài khắp trên bề mặt của quả đất này...trăm ngả.Dường như hàng trăm là quá nhỏ so với số con đường và số sự lựa chọn ở trên thế jan này.....
Nhiều lúc,chợt bừng tỉnh,muốn vội vã lên tàu về lại những ngày thơ bé.Nhưng ko hiểu sao,những chuyến tàu ko số.Nhầm lẫn.Vội vã.Cuốn quýt.Thay vì muốn lên con tàu đi Tuổi thơ,chúng ta lại "được" lên những con tàu đi hướng ngược lại.Vội vã.Xô bồ.Ở thành phố đó.Chỉ toàn người lớn.Và người lớn thì có những suy nghĩ đôi khi phải cần học tập ở trẻ con.Nguời lớn thì nhìn đời bằng triết lý,còn trẻ con thì khác,nhìn đơì bằng chính trực jác của chúng.Hay...xoá nhoà được lằn ranh jới trẻ con và người lớn cũng khó ngang với việc xoá bỏ ranh jới jàu nghèo trong xã hội này...Thật nực cười khi đọc đến những đoạn triết lý của một nhà triết ja ngây ngô 8 tuổi.Ăn cơm đúng jờ hay học hành đều là hư học và vô giáo dục.2 x 4 ko phải bằng 8 hay 3 x 5 ko phải bằng 15...bằng mấy cũng được,ko phải bằng 15...Hay với mỗi đứa trẻ chó là bạn và chẳng có ai nói với bạn mình là "Thịt của bạn ngon lắm"...Những triết lý hết sức đơn jản như vì sao thực phẩm chính của chúng ta hiện jờ là "heo,bò,gà" mà ko phải nai,hươu,ngựa,thằn lằn...,lối sống của người lớn,cách nói "ko thật" tài ba của người lớn làm chính họ cũng tin tưởng vào bản thân mình đó là sự thật...
Giật mình vì lâu nay mình bỏ xót quá nhiều từ sách báo.Giật mình vì mình sống quá vô vị.Lãng quên nhiều thứ và đã quên mất mình từng có một quyển sổ nhỏ ghi những câu hỏi "tại sao?"-câu hỏi khó trả lời nhất quả đất..Tôi cũng đã từng hỏi,vì sao hoa hồng có gai?Vì sao con chim ko ở dưới nước mà lại bay trên trời?Vì sao tôi tên Thiên Thanh?Vì sao con người phải nấc cụt?Vì sao...?Có nhiều câu hỏi mẹ cũng ko trả lời được mà phải chính tôi tìm ra câu trả lời.Đôi khi lại ko...
Gấp quyển sách lại.Đọc trong vòng một ngày.Tôi nhận ra có quá nhiều điều mình lãng quên.Tôi đinh mua một quyển cho riêng mình.Nhưng thôi,tôi mua nó tặng cho một người bạn,đơn jản vì bạn thik NNÁ.Tôi muốn bạn đọc những câu truyện lang man này....Tặng quà muộn cho mi nhé.
Cảm ơn bạn Bình đao đã cho tôi mượn quyển sách để đọc nốt phần còn lại của câu chuyện.Tôi phải đọc nhiều sách hơn mới được.
ho`ho` đến 17 tủi rồi mới thấy là cần fải đọc nhìu sách hả , ^_^
ReplyDeleteanh cho mượn sách đọc nà
tại ta thấy mi nhiều bạn dễ sợ, giống như lúc mô mi cũng có bạn bè bên cạnh...
ReplyDelete