Đã...bật nhạc thiệt to.Tất cả như dội vào tim,vào tai. 1234...hát thật to.Chẳng có ai ở nhà cả.Thik thật.Cứ thế gào cho đã,gào thật lớn.Cái phòng khách rộng lớn vang dội tất cả. Tự dưng nghe Justim.Mọi lần thì chẳng thik,lần này lại nghe.Mọi lần thì chẳng nghe Usher,chẳng nghe rap..lần này lại nghe.Dội hết vào tai.Thik... Vậy mà cũng đỡ hơn tí chút... Ước j được thi lại lần nữa nhỉ? Rồi tự dưng lại có suy nghĩ đó...Muốn vất bỏ tất cả,nhưng lại ko thể,Nói là quên nhưng ko thể cho là ko có chuyện j xảy ra. . Cứ thế,buồn vật vã từ ngay thứ 4 đến jờ.Cấp độ thất vọng còn tăng tiến vào mấy ngày sau ... Đ ầu óc cứ bãng lãng bãng lãng. Đã...ra công viên trộ hun nhau ,[mà rất tiếc ko trộ được ai cả]. Đã...cầm lọ xà phòng Chi tặng thổi thật nhiều thật nhiều. Đã...có những hành động như một con bé mất hồn. Đã...có những câu blast và stt mất trí. Cũng lại như mọi lần,mình nhớ ko lần,là lại than vãn than vãn khi ko đạt những j mình mong muốn .Sao mày lắm lời thế Bù!Lúc nào cũng than... Đã...
ơi trời, biết đến bao giờ mình mới đc ăn bánh nó làm nhỉ:-s.
ReplyDeleteđang chờ đây:)).
cảm ơn nhé.
sinh nhật sẽ ấm áp...
hi vọng thế:)