Đêm.
Đêm hè.Mát lắm.
Cửa sổ phòng mở toang. Mặc cho gió lùa.Ừ,biết là sáng mai dậy sẽ ho lụ khụ nhưng...thây kệ.
Chuông gió thi nhau lanh canh lanh canh. Cái chuông Nhật Bản anh Tún tặng sn,kêu đúng hiệu bát đĩa thủy tinh va vào nhau.Vui vui.
Mùi cỏ mơn man,mùi lá cây xào xạc,mùi của đêm,của hè..quyện vào nhau.Nhẹ nhàng.
Thường thì thức khuya sẽ bật đèn sáng choang để đỡ sợ ma. Hôm qua thì khác,tắt điện, ngồi chông chông ở bàn học,nhìn ra một khoảng đen mập mờ ánh đèn điện.Hít hà thật sâu và Suy nghĩ mông lung. [Lại mắc cái tật này rồi]...Đúng hơn là đầu rỗng tuếch. Nhiều lúc thấy vô nghĩa. Kệ,thích cảm giác gió mơn man lùa 2 bên má...
Tính xuống nhà viết một cái entry,chỉ vẹn vẻn 1 dòng " Đang thức đêm".Cơ mà thôi,như vậy là phạm pháp, thôi đành trèo lên giường. Đèn bàn học được bật sáng choang...trong giường. [Ba nhìn thấy tưởng mình chăm học lắm ]
.Cơ mà,luyện DOREMON á mà!
.Trong đêm thanh vắng.Đèn vàng ...rực rỡ...Tui luyện DOREMON,cười ầm ĩ ...chỉ trong họng thôi. [Ai đời cười ầm ĩ trong cổ
].Cơ mà có tui!
. Uhm, cười lớn,được cười thoải mái,hay ho j...cười trong hoàn cảnh ko được phép cười á...HỐ HỐ,thế mới thú,mới bỉ ổi.
1h đêm. Khốn thật,tụi nó đi trại ở đâu mà nhạc xập xình dội thằng vào phòng mình. "Mùa hè xanh,ối mùa hè xanh...hú hú"..."Các bạn ới,tay đâu chân đâu hết cả rồi
" [Nấu canh xương người hả bay!Hay là sọ dừa biến hình!
].Đêm mà,mỗi lần về đêm mình toàn tưởng tượng ra cảnh rùng rợn.
.
Đọc xong DOREMON, chạnh lòng vì ko được vui chơi nhảy máu [quên,nhảy múa],như mấy em nhỏ...Nhìn lại quanh giường,toàn sách với chả vở,lẫn lộn với DOREMON.Tha cho lắm lên giường,cơ mà DOREMON giải quyết đã xong,còn cái kia thì...chậc chậc!.Có hôm ngủ,giật mình trở dậy vì có người cứ rượt đuổi mình trong mơ,đầu ướt nhẹt, tóc chua lè...Máy tính rớt bạch xuống đất.Sách nhàu nhĩ.Hộp bút đổ tứ tung trên giường. Học thì chẳng ra j,nhưng lúc nào cũng làm ra vẻ như là...có j! Thật chẳng ra làm sao.
Ừ...thì nền giáo dục của USA ko thể áp dụng cho Việt Nam được. Thôi thì tụi bay ôm đề lớn đề bé. Ta đi học lại từ đầu cho chắc vậy.Thế cho OK. Kệ tụi bay!
.....Lại một lần nữa,sực nhớ ra mai kt tiết Địa. Học được 1 trang quay đơ ra ngủ. [Chả bù cho khi luyện truyện tranh hì].Trrước khi nhắm mắt còn kịp thấy đống sách mình tha và giường...Ám ảnh.
Comments
Post a Comment